Đêm qua mới thực là đêm

Tối hôm qua, tôi giã gừng nấu một nồi nước xông nhỏ, vì tôi không thở được. Nồi nước đặt ở trên giường. Tôi phủ khăn qua đầu. Lúc tôi cúi xuống để hé nắp nồi cho hơi nước gừng nóng bay lên, tôi lại nghe thấy nỗi buồn khổ dâng lên ngang ngực, một chút gì nghẹn trong cổ, như thể nỗi khổ có thể chất, nó như một đám khói quyện đặc lại, vướng lại làm tôi nghẹn ngào. Tôi hít vào, nghe hơi nước xông nóng đi qua mũi, đi ngang qua nỗi khổ mà vào ngực mình.

Tôi nghĩ, nếu nỗi khổ là một đám khói, sao mình không cuộn nó lại rồi lấy gì đó hút nó, đuổi ra ngoài, khỏi ngực, khỏi cổ họng của mình. Nhưng tôi biết nỗi khổ không phải là một đám khói, nó chỉ là một cảm giác, như những cảm giác khác. Tôi tự hỏi sẽ ra sao, nếu trời sinh chúng ta ra mà không sinh ra cảm giác đó. Đời sẽ dễ chịu bao nhiêu. Vì sao trời cho ta cảm giác này và trời ơi làm sao đuổi nó đi.

Khuya hơn, tôi ngồi thật im, để cho mọi thứ lắng xuống. Tôi chợt hiểu rằng không ai có thể đuổi nỗi khổ ra khỏi lồng ngực, nhưng người ta có thể ngừng đọng, biến lồng ngực mình thành một khoảnh trời, trống và yên lặng và mông mênh, để cho nỗi khổ loang ra trong đó chứ không nén lại. Nếu ngực tôi đủ rộng và tôi bất động, tôi sẽ có đủ không gian để dung chứa và đưa nỗi buồn khổ vào thinh không.

Ít nhất là trong đêm qua

Leave a Reply

Your email address will not be published.


A note sounds. Then it sounds again. But everything has changed.

Paul Griffiths on Johann Sebastian Bach

August 2009
M T W T F S S
« Dec   Sep »
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
31  

Xin để lại địa chỉ email để được thông báo khi có bài mới: