Còn trái tim, thì không vẽ được

Tối thứ hai tuần trước tôi nhìn thấy đôi mắt phật. Đôi mắt mở khẽ, đôi mắt không nồng ấm và không dửng dưng, không ôm ấp và không từ bỏ một thứ gì.

Thật ra không phải tôi nhìn thấy đôi mắt phật, mà tôi thấy cái nhìn của phật từ bên trong. Cái nhìn biến mọi thứ nó chạm đến thành một giọt nước trong lòng một đại dương toàn vẹn. Đại dương không nguội, không ấm, và không có bến bờ.

Hình như không có đôi mắt nào và không có thế giới nào được nhìn thấy, mà chỉ có cái nhìn. Cái nhìn của phật làm nên thế giới. Nếu phật nhắm mắt lại, thế giới sẽ tan đi.

Có lẽ còn lâu lắm, không biết đến bao giờ, tôi mới được thấy cái nhìn của phật một lần nữa.

Vậy mà mới sáng thứ ba, tôi lại thấy nụ cười của phật. Và cũng như vậy, tôi không thấy gương mặt phật, không thấy đôi môi, mà tôi thấy nụ cười ấy từ bên trong. Nụ cười như lời hẹn ước của tất cả những nụ hoa trên mặt đất. Từng nụ hoa một, từng thế kỷ một, sẽ nở vì tôi, dù đêm hay ngày và dù tôi có thấy chúng hay là đang bận khóc, ăn cơm hay là ngủ trưa.

Lời hẹn ước của tất cả những nụ hoa trên mặt đất, nằm trên đôi môi khẽ cười như không cười của phật, thật ra tôi đã thấy một lần rồi. Nó được em vẽ lên một chiếc chiếu, và treo ở một mảng tường mà vào ban đêm, dù mở đèn, chỗ đó vẫn không đủ sáng. Tôi nằm dưới đất, ngó nghiêng lên.

Đáng lẽ tôi không nên viết lại điều không thể viết. Nhưng tôi sợ tôi quên những khoảnh khắc mong manh này, nên tôi đã tìm lời, vì nếu không có lời, tôi không biết lấy gì để đọc lại những điều tôi thấy hồi đầu tuần, trong khi đang nhắm mắt.

Leave a Reply

Your email address will not be published.


A note sounds. Then it sounds again. But everything has changed.

Paul Griffiths on Johann Sebastian Bach

September 2009
M T W T F S S
« Aug   Oct »
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

Xin để lại địa chỉ email để được thông báo khi có bài mới: