Don’t allow the memory of justice to fade

Trong cuốn Waiting for the Barbarians, nhân vật tôi của J. M. Coetzee nhớ lại lúc ông còn làm magistrate trong một đồn biên phòng xa xôi, có một người đàn ông trẻ vì ăn cắp một con gà bị một magistrate khác phạt đi lính xa nhà ba năm, như lính trấn thủ lưu đồn ở nước ta ngày xưa. Được một tháng, anh lính trẻ nhớ mẹ, nhớ nhà, bỏ trốn. Người ta bắt được đem anh ta cho nhân vật tôi xử tội, anh lính đứng đó, hai tay bị trói phía sau, đôi mắt mờ đục.

“Anh cảm thấy như thế là không công bằng, tôi biết, rằng anh sẽ bị phạt vì anh mang trong người tình cảm của một đứa con trai yêu mẹ. Anh nghĩ anh biết thế nào là công bằng và thế nào là không. Tôi hiểu. Chúng ta ai cũng nghĩ là mình biết.” Tôi, chính tôi cũng không nghi ngờ gì rằng trong bất cứ khoảnh khắc nào bất cứ ai trong chúng ta, đàn ông, đàn bà, trẻ con, có lẽ ngay cả con ngựa đáng thương đang kéo cái cối xay kia, đều biết như thế nào là công bằng: tất cả sinh linh đều bước vào thế giới mang theo trong lòng ký ức về sự công bằng. “Nhưng chúng ta sống trong một thế giới của luật lệ,” tôi nói với người tù đáng thương của tôi, “một thế giới tốt đẹp hạng nhì. Chúng ta không làm gì được cả. Chúng ta là những sinh vật bị rơi. Tất cả những gì chúng ta có thể làm là giữ luật lệ, tất cả ai ai cũng thế, giữ luật lệ mà không để cho ký ức về sự công bằng của chúng ta phai đi.”

Và nhân vật tôi của J. M. Coetzee xử anh lính tội đào ngũ.

Leave a Reply

Your email address will not be published.


A note sounds. Then it sounds again. But everything has changed.

Paul Griffiths on Johann Sebastian Bach

September 2011
M T W T F S S
« Aug   Oct »
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
2627282930  

Xin để lại địa chỉ email để được thông báo khi có bài mới: