Muôn loài như sương rơi

Sáng nay nghe hai câu hát của Phạm Duy:

Muôn loài như sương rơi
Xin làm hoa trắng đỡ

Bạn đã nhìn thấy một bông hoa trắng chưa? Loài hoa trắng nào cánh cũng mỏng. Cánh hoa mong manh đến nỗi tôi cứ nghĩ trời sinh ra hoa để làm gì. Sáng này hoa mới nở tinh tươm như mây trắng, mà rồi một chút gió thôi, vài hạt mưa lất phất, vài con kiến đi lạc… đủ làm cánh hoa bị dập. Chỗ dập mất màu (dù là màu trắng), trở nên trong, rồi hoa cũng không giữ được sắc trong đó, chỗ dập ngã sang nâu, loang dần ra và đậm màu hơn. Hoa chưa nở hết cánh, hoa sắp tả tơi rồi.

 

Muôn loài không nhẹ như sương rơi. Muôn loài phũ phàng như bão.

Hoa trắng có đỡ nổi không mà dám nở?

One Response to Muôn loài như sương rơi

  1. N.T says:

    Cảm nhận được nỗi niềm đa đoan, hoang hoải của cô Phượng. Song theo ngu ý, mọi thứ cứ tự nhiên nhi nhiên vì hoa biết đời hoa, kiến hay đời kiến, chỉ có duy mỗi con người thì cơ chừng sự thông minh tiến hóa vượt bậc muôn loài (lớp vỏ não mới) lại chẳng hề nhận ra cứ đang bị vô minh dẫn dắt hết sức tinh tế mà thôi.–

Leave a Reply

Your email address will not be published.


A note sounds. Then it sounds again. But everything has changed.

Paul Griffiths on Johann Sebastian Bach

January 2013
M T W T F S S
« Dec   Feb »
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031  

Xin để lại địa chỉ email để được thông báo khi có bài mới: