Mùa

Buổi chiều ở Đà lạt buồn buồn. Có người hỏi tôi có cô đơn không. Có chứ, vào lúc 5 giờ 47 phút mỗi chiều (vào mùa hè có lẽ muộn hơn), lúc ngày đang tắt, trời trở lạnh rất nhanh, lúc chim bay về núi.

Vì biết trước cái khoảnh khắc nao nao đó, biết trước sự lênh đênh của mình lúc 6 giờ, nên tôi rất quí ban ngày. Mình giống cây cỏ mất rồi, cứ ra hàng hiên mà hứng nắng để lá có nhiều diệp lục tố mà xanh thẫm. Hứng lấy, nhận lấy vội vàng, vì đây là ân huệ.

Đà lạt năm chỉ có mỗi một mùa, nhưng có 4 mùa trong một ngày. Mùa làm cho thời gian có màu, có hương. Nếu không thì thời gian trừu tượng quá, làm sao chúng ta hiểu nổi nó.

Buổi chiều là mùa thu. Tôi không nhớ lời bài thơ Ngày thu nổi tiếng của Rilke, chỉ nhớ một ý là ai không có nhà sẽ không xây nhà nữa, ai một mình sẽ còn cô độc lâu.

Mùa cũng là một lời hẹn. Ai một mình sẽ còn cô độc lâu, mùa hẹn với tôi rằng: qua một đêm, chưa ngủ dậy thì xuân đã tới. Dưới một trời nắng sóng sánh như duy nhất ngày hôm nay, chẳng ai, dù sống một mình hay mấy mình, ngu dại gì mà ôm lâu hơn nữa nỗi cô đơn từ mãi chiều hôm qua.

 

One Response to Mùa

  1. Lê Huy says:

    Đọc “Mùa” tôi bỗng nhớ đến một người con gái gặp 30 năm về trước ở Bonn. Đôi lúc nhớ lại, tôi vẫn tự hỏi “nàng” bây giờ ra sao, có còn “cô đơn” hay không? “Mùa” khiến tôi “ngộ” ra một điều: người ta có thể yêu sự “cô đơn”, miễn là ngưòi ta yêu cuộc sống đủ…

    L

Leave a Reply

Your email address will not be published.


A note sounds. Then it sounds again. But everything has changed.

Paul Griffiths on Johann Sebastian Bach

January 2013
M T W T F S S
« Dec   Feb »
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031  

Xin để lại địa chỉ email để được thông báo khi có bài mới: