Mùa 2

Ngày nhỏ tôi đi học một cái trường cô thầy giáo gần như toàn người Bắc. Rất thường cô, hoặc thầy, lại kể về quê mình bên kia vỹ tuyến, về một nơi nào đó chúng tôi lúc đó không bao giờ nghĩ là sẽ có ngày đặt chân đến. Điều họ nhớ nhất không phải là hồ Hoàn Kiếm hay cái mái cong của một ngôi chùa cổ. Họ nhớ nhất một ngày mới chuyển qua thu, một buổi sáng xuân mưa phùn, một trưa hè ve kêu vang rền  trên những táng cây cao. Họ nhớ bốn mùa, là thứ miền Nam không có. “Các em không biết bốn mùa như thế nào, các em không hiểu nỗi nhớ này.”

Vậy là người ta nhớ thời gian hơn là nhớ nơi chốn. Thời gian là thứ chúng ta luôn luôn đánh mất. Mùa là lời hẹn của thời gian. Mùa sẽ đến mới, mùa sẽ trở về. Thời gian là thứ chúng ta luôn luôn tìm lại được.

Trong cuộc sống công nghiệp hóa, ngay cả ở phương Bắc, bốn mùa của chúng ta cũng ngày càng mờ nhạt đi. Chúng ta sống rời xa thiên nhiên và đồng áng hơn, ít theo nhịp đập của ngày và đêm, của bốn mùa trong năm hơn là theo lịch làm việc của con người đặt ra cho nhau. Hương thời gian dường như loãng đi nhiều. Chúng ta hẹn nhau vào ngày mấy, tháng mấy… chỉ còn lại những con số, chứ đâu bao giờ còn hẹn khi hoa của một loài cây nào đó nở, khi gió đổi hướng, khi cánh đồng vàng.

hortensia 3965 color 460

Leave a Reply

Your email address will not be published.


A note sounds. Then it sounds again. But everything has changed.

Paul Griffiths on Johann Sebastian Bach

September 2013
M T W T F S S
« Jul   Oct »
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
30  

Xin để lại địa chỉ email để được thông báo khi có bài mới: