Thăm chùa

Bạn ấy đưa chúng tôi đi thăm một ngôi chùa miền núi. Đúng ra chúng tôi chỉ định đi vào rừng, rồi đường đi dẫn vào những làng xóm, vài cái quán nhỏ, đi qua những cánh đồng trồng ngô và các vườn cà phê, đôi ba cây cầu, rồi cuối ngày, khi đến ven một thị xã trong thung lũng, chúng tôi dường như tình cờ tìm thấy ngôi chùa. Chúng tôi đã không mong đợi gì cả, không biết đó là chùa của ai xây, xây như thế nào, để làm gì.

Như những ngôi chùa thời xưa, có lẽ ban đầu nó nhỏ thôi, rồi sư cho xây thêm đàng này một chút đàng kia một chút, đời sư sau lại đốn cây rừng nới thêm vườn. Sân sau đúc xi măng dầy, bằng phẳng, chừa ra các lỗ tròn cách đều nhau, cây rừng mọc lên từ những lỗ tròn đó, mỗi thân cây đều được quét vôi trắng. Cành lá phía trên xao xác buồn buồn. Tôi không hiểu người ta làm nên một khu vườn như vậy làm gì ở ven rừng, vì rừng chẳng hề thiếu những cây cũng hơi còi cọc như vậy.

Đi thêm một chút lên phía trên có tượng Phật dựa lưng vào một ngọn đồi bé con, cây cỏ lưa thưa. Người ta sơn áo cà sa của Phật màu lục nhạt, có lẽ để bắt chước một tượng Phật bằng cẩm thạch, màu này hợp với màu lá cây rừng hơn màu vàng. Nhưng cẩm thạch là màu không pha được. Bây giờ áo Phật có màu xanh lá cây trộn với màu trắng của sơn công nghiệp, vừa đục vừa bóng ở bề mặt. Trông tượng như để nhầm chỗ, bơ vơ vì quá lớn, Phật giống một người khổng lồ đang nhớ nhà và đang cố ngồi thật im ở một nơi cái gì cũng nhỏ xíu.

Đi quanh xuống gần khu nhà sau của chùa có một cây bạch đàn mọc hơi nghiêng, ừ lả lơi, và một giàn hoa giấy tím, rồi đến một khu đầy hòn non bộ và các cây tiểu cảnh, có cây đẹp, có cây hơi xấu, bỏ thì thương vương thì tội rồi cứ để mọc như vậy trong những bồn trồng cây thường không còn nguyên vẹn.

Tôi không nghĩ chùa đẹp theo bất cứ quan niệm về kiến trúc, văn hoá hoặc thiền học nào cả. Nhưng quan niệm để làm gì? Cộng tất cả lại, đó là một ngôi chùa đẹp. Nó không đẹp vì đã có một bản vẽ kiến trúc hay, không đẹp vì cổ kính hay thoát tục. Chùa đẹp vì đó là một nơi dễ chịu: cây cỏ và những khoảnh sân nói về những con người làm nên chúng: họ sống tự tin trong cái cách của họ. Họ làm ra những thứ họ thích, đặt gần nhau không được hài hoà cho lắm, nhưng họ không sợ vì họ có nhiều thời gian. Đi qua từng ấy những mùa mưa và mùa nắng thì rêu phong và hao mòn sẽ phủ lên mọi thứ lỏng chỏng một câu chuyện giống nhau và rồi tất cả dù tương phản hoặc không liên quan cũng sẽ trở thành một phần của nhau.

Rồi trời tắt nắng. Tôi nhớ hồi còn nhỏ có đọc văn của ai đó không nói mặt trời lặn mà nói mặt trời sụp. Đêm như bất thần buông xuống. Chúng tôi bước nhanh ra xe để về nhà và như thế chúng tôi không biết đêm ở chùa như thế nào. Mỗi người sẽ nhớ đến ngôi chùa một cách khác và quên nó đi một cách khác. Con người ta như vậy đó, cô đơn ngay cả trong những kỷ niệm chung.

Có lẽ tôi buồn hơn. Vì chùa cho tôi thấy tu trên núi là như thế nào. Lúc nào tôi cũng muốn tu trên núi, nhưng không phải như thế này.

Năm mười ba tuổi đứng hát trong ban đồng ca ở trường tôi cũng nghĩ: lúc nào tôi cũng muốn học nhạc, nhưng không phải như thế này.

Buồn vì đời cứ trôi mình già mất mà chưa có cái gì xong cả.

May mà đời còn trôi.

 

linh an tu vy huynh

Ảnh của Vy Huynh: chùa như cô ấy nhớ và quên.

3 Responses to Thăm chùa

  1. vtdtfc says:

    Thật vậy, mỗi khi thăm ngôi chùa thường để lại những kỷ niệm…

  2. dung says:

    Đọc văn của cô thấy thoáng buồn, chẳng hiểu vì lẽ gì mà mỗi câu chữ như đọc được những mảnh buồn chắp vá trong tầm hồn em. con người nào đó trong em vẫn luôn thấp thoáng, ẩn hiện và mỗi lần như vậy đề mang đến một mảnh ghép cảm xúc không giống nhau, và quan trọng là không ai đọc được, không ai hiểu được. rõ ràng ở đó mà nắm không được, nhìn ngửi không được, cảm nhận cũng mơ hồ. nỗi buồn của sâu thẳm. Đọc văn của cô thấy đồng cảm, thấy mình, thấy đời, thấy những mảnh ghép không thành hình.

  3. Nhi says:

    Mỗi khi buồn, cùng lúc em lại đọc được một bài viết nào đó của chị. Và em nhận được sự đồng cảm. Trong những con chữ đó, em nhận thêm được sự an ủi.
    Cảm ơn chị đã ở bên, dù chúng ta chẳng quen biết nhau.

Leave a Reply

Your email address will not be published.


A note sounds. Then it sounds again. But everything has changed.

Paul Griffiths on Johann Sebastian Bach

September 2014
M T W T F S S
« Nov   Dec »
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
2930  

Xin để lại địa chỉ email để được thông báo khi có bài mới: