Monthly Archives: January 2016

Viết cho ai không còn nhớ

Em kể với tôi, là em rất buồn. Tôi không làm gì cả. Không phải tôi lơ là, không phải tôi nghĩ ừ bọn trẻ thì vậy mà, cứ chờ đến lúc buồn hết, thì nó hết. Tôi không làm gì cả vì tôi biết khi một người thực sự buồn, có rất ít việc mình có thể làm. Lắng nghe là một trong những việc rất ít đó, nhưng nó cũng chỉ giải quyết chuyện buồn đúng bằng thời gian mình lắng nghe thôi, sau đó chẳng có gì vơi đi hết. Em ở vào cái tuổi cuối những năm một con người đang thành hình, người ta gọi đó là một nhân cách, một cái tôi, một cá tính, một bản ngã hay gì đó. Một cái gì quan trọng như sự hiện diện của em trong cuộc đời vậy. Lúc nhỏ em không chú ý đến nó mấy. Lớn hơn bây giờ, em cũng không chú ý đến nó mấy. Hôm nay, dường như nó chiếm hết tâm trí em. Dù say đắm, thương hại hoặc là bất bình với nó thế nào, em cũng xem trọng nó hơn bình thường một nấc, và cái nấc hơi quá đó làm cho em ít nhìn thấy người khác, ít thấy nhà cửa, đường đi, mèo chó, cây cỏ, chuồn chuồn, mây bay qua, mây bay lại.

Thêm một lý do làm tôi thấy mình không thể làm gì cả là em luôn luôn hỏi bằng cái cách của em: hết buồn thì đến cái gì, và tôi không trả lời được. Em sợ sự trống còn hơn những thứ làm em buồn, và thôi thà lẩn quẩn trong nỗi buồn còn hơn không có gì cả. Tôi không biết nói với em thế nào, dù tôi biết nó không phải như vậy. Giống như định luật của trái đất là chân không luôn luôn được lấp đầy, cuộc đời không bao giờ để cho bất cứ thứ gì trống, nhưng tìm một chữ khác thay cho chữ trống đó để hứa với em, tôi không làm được.

(18.05.2013)


A note sounds. Then it sounds again. But everything has changed.

Paul Griffiths on Johann Sebastian Bach

January 2016
M T W T F S S
« Jul   Mar »
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031

Xin để lại địa chỉ email để được thông báo khi có bài mới: