Vì đâu nên nỗi?

Tôi tin ở nhân quả. Nhưng không phải là một người nào đó ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác. Mà cả một cộng đồng. Nhân loại làm điều tốt hoặc xấu rồi nhận lãnh lấy kết quả điều đó đem lại. Một qui luật mà không cần có Phật nó cũng có thật và không cần tin Phật người ta cũng biết qui luật đó. Người gieo và người gặt không nhất thiết là cùng một người, vì thế ta thấy trời đầy bất công. Nhân quả hiển nhiên, nhưng cũng không cách gỡ như mối tơ vò. Một lúc nào đó quá hỗn độn, to lớn và trừu tượng, nó trở thành một thứ định mệnh. Người gieo không thấy mặt nhưng người gặt thì hiện diện ngay đây. Rồi trong lúc gặt, người ta cũng gieo. Như người giết cá bằng điện để kiếm sống, để vớt được một số cá nhỏ – người ấy nghèo chứ không giàu với số cá vớt được đó – người ấy phải giết và làm tổn thương không đếm được bao sinh linh trong khúc sông ấy. Tội là của ai, của người vớt cá hay người ăn cá?

Tôi vừa tin thuyết nhân quả, vừa tin ở tự do của ý chí, vừa tin ở định mệnh. Ba thứ đó nếu hiểu tới cùng, hoàn toàn mâu thuẫn nhau. Rồi cũng có phải chúng tạo nên ba góc của một hình tam giác, những sợi giây của cuộc đời chúng ta treo từ đó? Chúng ta như phật, như quỹ và như lũ con nít nhiễu nhương tưởng như mình đang múa trên mặt đất thật ra chân không chạm đất vì thân hình treo trên sợi giây. Không chạm đất nhưng vẫn hoàn toàn phải tự gánh lấy sức nặng của thân thể mình.

Dù tin ở thuyết nhân quả, tôi không nghĩ một đứa bé sinh ra trong bất hạnh là do cái nghiệp phải nhận lãnh do kiếp trước riêng nó gây ra. Nghiệp có thật và hiển nhiên, nhưng chỉ có thể là cái nghiệp của nhân loại và nó xảy ra trong chuỗi hiện tại liền lạc, chứ không được ngắt ra từng đoạn kiếp này gieo nhân kiếp sau gặt quả. Nếu nhân loại là một, thì cái khối đó đang gieo và nhận nghiệp của mình trong mỗi khoảnh khắc, không có bất công vì tất cả là một, đều là tác nhân và nạn nhân của mọi điều. Nhưng trước mắt mình chúng ta nhìn không thấy nhân loại, chỉ có từng con người cô đơn và yếu đuối. Khi một đứa bé sinh ra trong nghèo đói và bị ngược đãi, vì nó là nhân loại nên nhận lấy nghiệp do nhân loại gây ra, nhưng nó cũng là một con người cô đơn. Cái nghiệp của cả nhân loại trút lên lên thân thể và tâm hồn nhỏ bé của nó, không có sự bất công nào lớn hơn. Một mình nó nhận lấy nghiệp của nhân loại, sao nhân loại không thấy mình trong nó?

One Response to Vì đâu nên nỗi?

  1. Hạnh says:

    Chị Phượng,
    Bài này em thấy chị viết không sâu và không có giọng văn riêng của chị như những bài khác. Em đoán chắc là chị viết hơi vội, phải không?
    Em chúc chị ngày thật vui.
    Em

Leave a Reply

Your email address will not be published.


A note sounds. Then it sounds again. But everything has changed.

Paul Griffiths on Johann Sebastian Bach

March 2016
M T W T F S S
« Jan    
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031  

Xin để lại địa chỉ email để được thông báo khi có bài mới: