Thơ

1
Nếu phải tóm tắt đạo phật trong một chữ, thì chữ đó là vô thường. Vô thường cũng là chữ đồng nghĩa của cái không, của vô ngã, của đau khổ, và niết bàn.

Và vì bạn sinh ra vào thời này, bạn có thể thêm vào danh sách những chữ đồng nghĩa của chữ ấy, mà trước đây, vì chưa có, nên không được chép vào kinh phật: cái đẹp, tình yêu, cái chết.

Thêm môt danh sách của riêng bạn. Ví dụ như: cô ấy, con đường, con chuồn chuồn, khoai nướng, chiêm bao, hà giang… ai biết được bạn đang là cái gì.

2
Cách để hát, cách duy nhất để nhả một từ trong một bài của Schubert là chỉ trong một lần hé miệng, trong một hơi thở thôi âm phải có đủ xuân hạ thu đông, sinh lão bệnh tử, nhân quả sinh diệt.

Nhớ hát cho đủ.
Còn nỗi buồn đi theo sao chữ cuối trong mỗi cụm chữ ấy là chuyện của người nghe, thôi cứ để họ tự hát phần sau.

 

Phần của tất cả các năm về sau.

 

hương

chị hương ngâm những cuộn tơ vào thuốc nhuộm chưa pha xong
nên trưa ấy em mặc áo lụa màu khói cũ, như trăng đã già và chưa đủ lỡ làng
kỷ niệm chỉ làm hoen ố áo thôi không bao giờ đủ tím
 

em về hội an, nửa chiều quên mất lối
em quên tên người yêu để hỏi nhà anh đâu
lỡ đường trong tiền kiếp
 

tôi nhìn thấy em, không hẳn thế
trăng lên đâu đó và chỉ còn chiếc bóng
lụa như khói cũ
không màu, không quê hương
 

tôi thả từng chiếc thẻ
ao hồ hay chân mây, ừ thôi đánh đổi
thương nhau và nước uống
tương lai và đêm thâu
 

hỏi nữa đi, linh thần hay cây cối, cứ hỏi tôi còn gì
mang thả hết bên ngoài quê nước lạ
hơi người và lời nói
trầm hương và tay chân
 

khăn cũ còn thơm
tôi đốt trong chậu đồng, hóa vàng nốt cô đơn
 

đánh đổi đời tôi và trí nhớ
lấy lời ai đó nói
áo em mặc màu gì
để khi lụa phai
quên lãng tôi còn có chút sắc hương
 

đà lạt 8.7.13

loss of a memory that he never had…

Trí nhớ vội vàng phai của anh đã biến tình em thành bất tử.

và niết bàn buồn thiu

ai đang ngồi trên tòa sen
trong niết bàn
chợt có mây bay ngang
thế là bay theo mây.

chợt trời trở lạnh
mây đọng thành giọt
rơi xuống
thế là mưa.

thằng bé 11 tuổi
ra trước nhà đứng ngó mưa
đây một giọt kia một giọt và bao nhiêu giọt nữa
vì không đếm hết nên chạy vào gõ mấy nốt lên cây đàn
quá trời nhiều nốt

thế là mozart.

một nhánh sông không tên, một đêm cuối tháng chín

Nước không chảy /  đêm không trôi
Gió không lay  /  mây không ngủ

Côn trùng ru thế kỷ thôi đừng buồn thêm nữa cỏ lau mờ xóa chân trời

Nửa khuya,
có bao nhiêu sinh linh còn thức,
là bấy nhiêu vầng trăng lẻ

trời tha hương

ngàn dặm trăng treo còn đến bao giờ?

(từ một tứ thơ của đtn)

Diệu đế

Nỗi khổ lớn nhất của tình yêu là nó không được chết.

câu này của V tôi chỉ đặt tựa


A note sounds. Then it sounds again. But everything has changed.

Paul Griffiths on Johann Sebastian Bach

February 2017
M T W T F S S
« Mar    
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728  

Xin để lại địa chỉ email để được thông báo khi có bài mới: